Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image

Murmansk: Khi màn đêm thở bằng ánh sáng phương Bắc

1. Hành trình đến với ánh sáng phương Bắc

Từ Moskva, hành trình đến Murmansk có hai cách, và mỗi cách là một phần của trải nghiệm.

  • Nếu chọn máy bay, chỉ hơn hai tiếng rưỡi bạn đã rời khỏi thủ đô hoa lệ, xuyên qua tầng mây trắng để chạm tới miền tuyết Bắc Cực – nơi ánh sáng và yên lặng thay thế tiếng ồn của thế giới.
  • Nhưng nếu muốn nghe tiếng thời gian chậm lại, hãy thử tàu Arktika, chuyến tàu huyền thoại chạy suốt gần 1.500 km qua những cánh rừng taiga phủ tuyết, những ngôi làng gỗ nhỏ bé lặng lẽ, và những vùng hồ đóng băng phản chiếu ánh trăng như mặt gương.

Hành khách trên tàu thường được bố trí ngồi bên khung cửa, tay cầm cốc trà đen nóng, nhìn phong cảnh thay đổi từng giờ – từ sắc trắng xám của Moskva đến xanh lam lạnh của miền cực. Đó không chỉ là di chuyển, mà là một quá trình “rời khỏi nhịp sống cũ” để đi vào vùng yên của phương Bắc. Khi tàu hoặc máy bay đến ga Murmansk, bầu không khí ở đây như khác hẳn. Không gian dày đặc và trong vắt, hơi lạnh khô, cắn nhẹ vào da, khiến mọi giác quan đều bừng tỉnh. Thành phố nằm trên rìa Bắc Băng Dương nhưng không bao giờ đóng băng hoàn toàn, nhờ nhánh ấm của Gulf Stream – điều khiến Murmansk trở thành một trong số ít nơi trên thế giới, nơi con người có thể sống giữa băng tuyết mà vẫn ấm.

2. Khi nào nên đi? – Mùa cực quang và nhịp đêm Bắc Cực

Murmansk đón mùa cực quang từ tháng 9 đến tháng 3, khi bầu trời tối sâu và khô lạnh. Nhưng đẹp nhất là những tháng đêm vùng cực, từ tháng 12 đến tháng 2, khi mặt trời không mọc suốt nhiều tuần liền. Trong khoảng thời gian ấy, thành phố sống hoàn toàn dưới ánh trăng và tuyết, và mỗi đêm, người dân chỉ cần ngẩng lên là có thể thấy cả vũ trụ đang đổi màu. Ban ngày, Murmansk mang vẻ đẹp khác – mờ ảo, huyền hoặc. Ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn kéo dài suốt 4–5 tiếng, phủ lên mặt tuyết lớp màu hồng nhạt, khiến cả thành phố như một bức tranh sơn dầu đang tan chảy trong im lặng. Khi màn đêm trở lại, cuộc sống nơi đây chậm rãi và dịu dàng: quán cà phê nhỏ sáng đèn vàng, khói thuốc bay chậm trong hơi lạnh, tiếng nhạc Jazz vang lên lẫn trong tiếng tuyết rơi. Và khi bầu trời chuyển quang, mọi người sẽ tự động tắt đèn, bước ra ngoài, và cùng chờ đợi khoảnh khắc cực quang xuất hiện – như một nghi lễ chung của thành phố.

3. Thời tiết – Khi thiên nhiên trở thành đồng tác giả

Cực quang không bao giờ xuất hiện một mình – nó cần sự đồng thuận của thời tiết. Càng lạnh, càng trong, ánh sáng càng sắc. Nhiệt độ Murmansk vào mùa đông thường dao động từ –10°C đến –25°C, nhưng cái lạnh ở đây lại không gắt mà khô, khiến da người chỉ tê nhẹ, chứ không đau rát. Chính sự lạnh ấy lại làm bầu không khí trở nên tinh khiết, khiến mỗi ánh sáng, mỗi tiếng động như được phóng đại lên gấp bội. Người dân Murmansk thường nói đùa rằng “bầu trời ở đây có tâm trạng” – nếu gió nổi, cực quang sẽ ẩn; nếu trời quang và lạnh, bạn gần như chắc chắn sẽ thấy nó. Nên người đi săn cực quang chẳng bao giờ vội – họ xem thời tiết như một người bạn đồng hành thất thường, vừa thách thức vừa quyến rũ. Và chính vì không thể đoán trước, mỗi lần cực quang xuất hiện lại càng trở nên quý giá.

4. Teriberka – Nơi tận cùng của thế giới

Cách Murmansk khoảng 120 km, Teriberka là nơi mà bản đồ gần như chấm dứt. Con đường dẫn đến đó ngoằn ngoèo giữa những triền đồi tuyết trắng, băng giá phủ dày đến mức lốp xe tạo nên âm thanh rì rào như tiếng sóng. Khi đi qua những khúc cua gió quất vào mặt, bạn sẽ thấy biển hiện ra – biển Barents, lạnh đến mức không bao giờ tan băng hoàn toàn. Teriberka nổi tiếng sau bộ phim Leviathan, nhưng kỳ thực, nó đẹp hơn cả những thước phim ấy: những xác tàu rỉ sét nằm ngủ bên bờ, thác nước đóng băng treo lơ lửng giữa vách đá, những căn nhà gỗ đỏ sậm in bóng trên tuyết, và những đứa trẻ Sami nô đùa cùng đàn tuần lộc. Du khách có thể đi xe trượt tuyết snowmobile băng qua những đồi tuyết trắng, hoặc leo lên điểm ngắm cực quang nhìn ra biển Bắc, nơi ánh sáng phản chiếu trên mặt băng như hàng ngàn mảnh gương. Cảm giác đứng ở nơi “tận cùng thế giới” ấy vừa hư ảo vừa thật – như thể chỉ cần một bước, bạn sẽ rơi vào vũ trụ.

5. Những hoạt động thú vị dưới tuyết

Murmansk không chỉ có bầu trời – nó còn có cả một thế giới dưới mặt đất với những hoạt động thú vị trên tuyết.

  • Bạn có thể thử lái xe chó Husky, nghe tiếng dây chuông rung leng keng khi đàn chó phi qua rừng thông;
  • hoặc trải nghiệm Arctic Floating – thả mình trong bộ đồ chuyên dụng giữa mặt nước băng lạnh của vịnh Kola, nhìn bầu trời xanh sẫm và cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối bao quanh.
  • Những người ưa khám phá có thể thử câu cá trên băng, khoan một lỗ nhỏ giữa hồ trắng và ngồi chờ giữa gió thổi, hay trượt tuyết xuyên rừng, băng qua những cánh đồng tuyết phẳng lì.
  • Với những ai yêu văn hóa, chuyến thăm bảo tàng tàu phá băng Lenin là trải nghiệm không thể bỏ qua. Đó là con tàu phá băng hạt nhân đầu tiên trên thế giới, từng mở đường cho hàng nghìn hải trình qua Bắc Băng Dương.

Trên boong tàu, bạn có thể nghe câu chuyện về những thủy thủ từng sống giữa vùng cực, nơi ngày và đêm kéo dài hàng tháng. Và nếu may mắn, bạn có thể gặp gỡ người Sami bản địa – nghe họ hát những khúc ca yoik cổ xưa bên bếp lửa, kể lại truyền thuyết về những linh hồn bay qua bầu trời, mà người hiện đại gọi là… cực quang.

6. “Săn” cực quang – Khi bầu trời đồng ý

Hành trình “săn cực quang” bắt đầu vào khoảng 10 giờ đêm, khi xe đưa đoàn rời thành phố, lao đi giữa những con đường phủ tuyết trắng. Ngoài kia, gió rít, cây đứng im, và bầu trời đen đặc. Hướng dẫn viên tắt đèn xe, tất cả im lặng. Tiếng gió nghe rõ đến mức có thể chạm vào. Rồi bất chợt, một vệt sáng xanh mảnh lóe lên – yếu ớt, mong manh – như hơi thở đầu tiên của bình minh. Từng phút trôi qua, vệt sáng ấy uốn lượn, lan rộng, rồi xoáy tròn thành một dải lụa khổng lồ. Không ai nói gì. Mọi người chỉ ngẩng đầu, mắt ngấn lệ trong giá buốt. Cực quang không phải thứ bạn có thể “xem”, mà là thứ bạn phải “trải nghiệm” – bằng toàn bộ cơ thể, cảm xúc và sự tĩnh lặng. Nó không đến theo ý muốn con người, mà chỉ xuất hiện khi bầu trời đồng ý. Và khi nó hiện ra, bạn hiểu rằng mọi chuyến đi dài, mọi đợi chờ trong gió lạnh, đều đáng giá.

7. Hành trình tìm về với ánh sáng

Khi ánh sáng cực Bắc tan đi, Murmansk trở lại với sự yên tĩnh đặc trưng. Nhưng trong lòng mỗi người, cực quang vẫn còn như một thứ ánh sáng không tắt được. Người ta rời thành phố với hai bàn tay lạnh cóng, nhưng trái tim lại ấm áp đến kỳ lạ. Murmansk không chỉ là nơi để ngắm, mà là nơi để sống chậm, để nhìn thấy vẻ đẹp của sự im lặng. Nó khiến con người học cách chờ đợi, học cách tin, và học cách cảm nhận thế giới không bằng đôi mắt, mà bằng trái tim. Murmansk – nơi băng chạm vào ánh sáng, và nơi con người tìm lại chính mình trong tĩnh lặng của vũ trụ.

Bài viết khác

Hồ Baikal – viên ngọc của Siberia – không chỉ là hồ nước ngọt sâu nhất thế giới, mà còn là một trong những nơi hiếm hoi mà băng mùa đông có thể trở nên trong suốt đến mức ta nhìn thấy cả những đường nứt vân mây chạy dài dưới chân. Băng ở Baikal không trắng đục như băng hồ thường thấy, mà xanh lam, trong, sáng, sắc cạnh như thủy tinh. Nhìn xuống mặt băng ấy, đôi khi ta có cảm giác như đang bước đi trên bầu trời đóng băng – một khối vô tận sâu hút phía dưới.

Giữa vùng đất Siberia rộng lớn và hoang sơ, Baikal hiện ra như một thế giới khác – nơi mà thời gian dường như chậm lại, và con người có thể nghe rõ từng nhịp thở của thiên nhiên. Mùa đông, mặt hồ đóng băng toàn bộ, biến thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh thẳm. Ánh sáng trượt trên băng, dội ngược lên đôi mắt, khiến tất cả trở nên trong trẻo đến nao l&òng. Đặt chân xuống đây, bạn sẽ hiểu vì sao người ta gọi Baikal là “trái tim tinh khiết của Siberia”

Có những vùng đất nơi bóng tối không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là khởi đầu cho một điều kỳ diệu. Murmansk – thành phố cực Bắc của Nga, nơi những con sóng Barents lạnh giá vỗ vào bờ tuyết trắng – là một vùng đất như thế. Từ xa xưa, người Sami bản địa gọi đây là “nơi bầu trời biết hát”. Vào mùa đông, khi mặt trời biến mất hàng tuần liền và cả thành phố chỉ sống bằng ánh trăng, Murmansk như tấm toan đen mượt chờ vũ trụ vẽ lên những nét cọ đầu tiên. Rồi một đêm, khi gió lặng, khi nhiệt độ xuống sâu, một vệt sáng xanh mảnh như hơi thở lóe lên, uốn lượn, rồi bùng nở thành một vũ điệu rực rỡ của cực quang. Ánh sáng ấy trôi qua không gian như một dải lụa mềm, gợn sóng, xoắn lại, tan ra, phủ kín cả bầu trời – khiến người ta không biết mình đang đứng trên đất hay đang trôi giữa thiên hà.

Xứ Cổ Cách (thủ đô của vương quốc Guge xa xưa) của Tây Tạng lâu nay vẫn được biết đến như một điểm đến đầy bí ẩn, kỳ lạ nhưng cũng rất đỗi thu hút, quyến rũ. Ẩn dưới những dãy núi, bức tường thành, hang động còn sót lại đó chính là tầng tầng lớp lớp các câu chuyện, các sự tích, các sự kiện và bao số phận con người.

Một bức ảnh được chụp với Leica cũng vậy, nó là sự kết hợp của kính phân cực và kính lúp: tương phản cao, chi tiết tuyệt vời ở những điểm mà tôi thích, sự chuyển cảnh mềm mại ở những khu vực rìa không phải chủ thể của bức ảnh, và tôi không cần phải tốn nhiều công sức để cảm nhận toàn bộ những dải màu tuyệt vời trên toàn khung hình. Tất cả những điều này làm cho bức ảnh có cảm giác không gian 3 chiều, làm cho chúng ta có cảm giác bạn chỉ cần đưa tay cũng có thể chạm tới chủ thể.

Hình tượng Phi thiên lại không phải là chủ đề sáng tạo chính trong hệ thống hang Mạc Cao, nên chúng ta đi sâu tìm hiểu nghệ thuật tạo hình Phi thiên qua các thời kỳ lịch sử.