Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image

Vì Sao Băng Baikal Lại Xanh Trong Như Thủy Tinh?

Băng Baikal: Vì Sao Băng Lại Xanh Trong Như Thủy Tinh? | Trái Tim Xanh Của Vị Thần Hồ

Hồ Baikal – viên ngọc của Siberia – không chỉ là hồ nước ngọt sâu nhất thế giới, mà còn là một trong những nơi hiếm hoi mà băng mùa đông có thể trở nên trong suốt đến mức ta nhìn thấy cả những đường nứt vân mây chạy dài dưới chân. Băng ở Baikal không trắng đục như băng hồ thường thấy, mà xanh lam, trong, sáng, sắc cạnh như thủy tinh. Nhìn xuống mặt băng ấy, đôi khi ta có cảm giác như đang bước đi trên bầu trời đóng băng – một khối vô tận sâu hút phía dưới.

Giải thích từ góc độ khoa học cho câu hỏi “ Vì sao băng ỏ Baikal lại trong xanh như vậy?”.

Ta có thể thấy thứ “băng thủy tinh” ấy có được từ độ tinh khiết phi thường của nước Baikal. Hồ Baikal được nuôi dưỡng bởi hàng trăm dòng suối và sông băng, được lọc tự nhiên qua thảm rêu hiếm có, khiến nước trong tới mức có thể nhìn sâu hơn 40 mét vào mùa hè. Khi mùa đông đến, nhiệt độ ở đây rơi xuống -20 độ C. Nước đóng băng từ từ và chính điều đó tạo nên phép nhiệm màu.

  • Nước đóng chậm → không bị “kẹt” bọt khí bên trong → băng trở nên trong suốt.
  • Bề mặt hồ rộng hàng chục nghìn km² → băng chịu lực nứt thành từng mảng → tạo nên các đường vân tự nhiên như kính bị cắt bằng dao kim loại.

Những đường nứt chạy dài tạo nên vẻ đẹp hình học độc đáo. Ánh mặt trời mùa đông yếu, chiếu xiên trên mặt hồ → khi đi qua lớp băng dày, ánh sáng bị hấp thụ ở dải đỏ và vàng → chỉ còn lại sắc xanh lam được phản xạ lại. Đó là lý do một khối băng Baikal có thể xanh như mắt mèo Siberia giữa ngày tuyết phủ. Vào những ngày trời quang, mặt hồ băng sáng đến nỗi người ta có thể nhìn thấy những viên đá, những tảng bọt khí, và đôi khi là cả vệt chuyển động lặng lẽ của tảo sâu dưới đáy. Như thể toàn bộ lòng hồ đang hít thở chậm rãi dưới lớp thủy tinh khổng lồ.


Tuy nhiên không chỉ có góc nhìn khoa học, người dân sống quanh hồ Baikal còn tương truyền một thần thoại trái tim của vị thần hồ.

Người Buryat tin rằng Baikal không phải chỉ là một hồ nước mà là một vị thần cổ xưa, trầm lặng và uy nghi, đã tồn tại từ thuở mặt đất còn chưa có tên. Baikal có một cô con gái duy nhất là Angara, dòng nước trong trẻo nhất, đẹp nhất ở trong vùng. Baikal yêu thương Angara đến mức giữ nàng bên mình, mong nàng sẽ mãi ở lại trong vòng tay tĩnh lặng của hồ. Nhưng một đêm, Angara nghe thấy tiếng gọi của sông Yenisei, chàng chiến binh nước mạnh mẽ từ phương Tây. Trái tim nàng rung động. Và nàng bỏ trốn mang theo tất cả sự trong trẻo và sức sống của Baikal. Khi biết chuyện, vị thần hồ giận dữ và tuyệt vọng. Ông tung một hòn đá lớn để chặn đường con gái và hòn đá ấy ngày nay chính là Shaman Rock, đứng đơn độc như một lời nguyền giữa mặt hồ.

Tình yêu và nỗi đau của vị thần Baikal. Mỗi mùa đông, khi mặt hồ đóng băng, lớp băng không trắng đục mà trong suốt xanh lam, như một trái tim lộ ra tận đáy sâu. Những đường nứt chạy dài trên băng – đó là nhịp đập của nỗi nhớ, là tiếng gọi không lời mà Baikal gửi tới Angara, dù đã biết nàng sẽ không bao giờ trở lại.  Mỗi mùa đông, khi mặt hồ đóng băng, lớp băng không trắng đục mà trong suốt xanh lam, như một trái tim lộ ra tận đáy sâu. Những đường nứt chạy dài trên băng như là nhịp đập của nỗi nhớ, là tiếng gọi không lời mà Baikal gửi tới Angara, dù đã biết nàng sẽ không bao giờ trở lại.

Vì thế người Buryat gọi băng Baikal là: “ Trái Tim Xanh Của Vị Thần Hồ ” Nơi thiên nhiên không chỉ đẹp, mà còn biết yêu, biết mất mát, biết chờ đợi

Bài viết khác

Hồ Baikal – viên ngọc của Siberia – không chỉ là hồ nước ngọt sâu nhất thế giới, mà còn là một trong những nơi hiếm hoi mà băng mùa đông có thể trở nên trong suốt đến mức ta nhìn thấy cả những đường nứt vân mây chạy dài dưới chân. Băng ở Baikal không trắng đục như băng hồ thường thấy, mà xanh lam, trong, sáng, sắc cạnh như thủy tinh. Nhìn xuống mặt băng ấy, đôi khi ta có cảm giác như đang bước đi trên bầu trời đóng băng – một khối vô tận sâu hút phía dưới.

Giữa vùng đất Siberia rộng lớn và hoang sơ, Baikal hiện ra như một thế giới khác – nơi mà thời gian dường như chậm lại, và con người có thể nghe rõ từng nhịp thở của thiên nhiên. Mùa đông, mặt hồ đóng băng toàn bộ, biến thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh thẳm. Ánh sáng trượt trên băng, dội ngược lên đôi mắt, khiến tất cả trở nên trong trẻo đến nao l&òng. Đặt chân xuống đây, bạn sẽ hiểu vì sao người ta gọi Baikal là “trái tim tinh khiết của Siberia”

Có những vùng đất nơi bóng tối không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là khởi đầu cho một điều kỳ diệu. Murmansk – thành phố cực Bắc của Nga, nơi những con sóng Barents lạnh giá vỗ vào bờ tuyết trắng – là một vùng đất như thế. Từ xa xưa, người Sami bản địa gọi đây là “nơi bầu trời biết hát”. Vào mùa đông, khi mặt trời biến mất hàng tuần liền và cả thành phố chỉ sống bằng ánh trăng, Murmansk như tấm toan đen mượt chờ vũ trụ vẽ lên những nét cọ đầu tiên. Rồi một đêm, khi gió lặng, khi nhiệt độ xuống sâu, một vệt sáng xanh mảnh như hơi thở lóe lên, uốn lượn, rồi bùng nở thành một vũ điệu rực rỡ của cực quang. Ánh sáng ấy trôi qua không gian như một dải lụa mềm, gợn sóng, xoắn lại, tan ra, phủ kín cả bầu trời – khiến người ta không biết mình đang đứng trên đất hay đang trôi giữa thiên hà.

Xứ Cổ Cách (thủ đô của vương quốc Guge xa xưa) của Tây Tạng lâu nay vẫn được biết đến như một điểm đến đầy bí ẩn, kỳ lạ nhưng cũng rất đỗi thu hút, quyến rũ. Ẩn dưới những dãy núi, bức tường thành, hang động còn sót lại đó chính là tầng tầng lớp lớp các câu chuyện, các sự tích, các sự kiện và bao số phận con người.

Một bức ảnh được chụp với Leica cũng vậy, nó là sự kết hợp của kính phân cực và kính lúp: tương phản cao, chi tiết tuyệt vời ở những điểm mà tôi thích, sự chuyển cảnh mềm mại ở những khu vực rìa không phải chủ thể của bức ảnh, và tôi không cần phải tốn nhiều công sức để cảm nhận toàn bộ những dải màu tuyệt vời trên toàn khung hình. Tất cả những điều này làm cho bức ảnh có cảm giác không gian 3 chiều, làm cho chúng ta có cảm giác bạn chỉ cần đưa tay cũng có thể chạm tới chủ thể.

Hình tượng Phi thiên lại không phải là chủ đề sáng tạo chính trong hệ thống hang Mạc Cao, nên chúng ta đi sâu tìm hiểu nghệ thuật tạo hình Phi thiên qua các thời kỳ lịch sử.